再用前韵

宋代 王十朋
谁棹深林秀,遥分奕叶芳。秉殊溱上客,握拟殿中郎。 眼净见幽韵,心清闻远香。当门不及种,践履恐成伤。
shuí zhào shēn lín xiù   yáo fēn fāng bǐng shū qín shàng   diàn 殿 zhōng láng
yǎn jìng jiàn yōu yùn   xīn qīng wén yuǎn xiāng dāng mén zhǒng   jiàn kǒng chéng shāng