再用前韵

宋代 苏轼
罗浮山下梅花村,玉雪为骨冰为魂。 纷纷初疑月挂树,耿耿独与参横昏。 先生索居江海上,悄如病鹤栖荒园。 天香国艳肯相顾,知我酒熟诗清温。 蓬莱宫中花鸟使,绿衣倒挂扶桑暾。 抱丛窥我方醉卧,故遣啄木先敲门。 麻姑过君急洒扫,鸟能歌舞花能言。 酒醒人散山寂寂,惟有落蕊黏空樽。 (岭南珍禽有倒挂子,绿毛红喙,如鹦鹉而小,自东海来,非尘埃中物也。 )
luó shān xià méi huā cūn   xuě wèi bīng wèi hún  
fēn fēn chū yuè guà shù   gěng gěng shēn héng hūn  
xiān sheng suǒ jiāng hǎi shàng   qiāo bìng huāng yuán  
tiān xiāng guó yàn kěn xiāng   zhī jiǔ shú shī qīng wēn  
péng lái gōng zhōng huā niǎo shǐ 使   绿 dào guà sāng tūn  
bào cóng kuī fāng zuì   qiǎn zhuó xiān qiāo mén  
guò jūn sǎo   niǎo néng huā néng yán  
jiǔ xǐng rén sàn shān   wéi yǒu luò ruǐ nián kōng zūn  
  lǐng nán zhēn qín yǒu dào guà   绿 máo hóng huì   yīng ér xiǎo   dōng hǎi lái   fēi chén āi zhōng