再用前韵

宋代 曾惇
危观干霄百尺开,海山罗列似东莱。 鸟飞千里暮天碧,云断半弦新月来。 报答风光伤晼晚,扶持欢事小徘徊。 一春准拟留君醉,翡翠罗衫窄窄裁。
wēi guān gàn xiāo bǎi chǐ kāi   hǎi shān luó liè shì dōng lái
niǎo fēi qiān tiān   yún duàn bàn xián xīn yuè lái
bào fēng guāng shāng wǎn wǎn   chí huān shì xiǎo pái huái
chūn zhǔn liú jūn zuì   fěi cuì luó shān zhǎi zhǎi cái