再用前韵

唐代 王翰
北风吹雪正微茫,无间茅茨与画堂。留得映书遍莹洁,扫来煮茗更清香。 冻坚玉漏应难滴,力劲雕弓不易张。只有灞桥驴背客,敲诗搜遍九回肠。
běi fēng chuī xuě zhèng wēi máng   jiàn máo huà táng liú yìng shū biàn yíng jié   sǎo lái zhǔ míng gèng qīng xiāng
dòng jiān lòu yìng nán   jìn diāo gōng zhāng zhǐ yǒu qiáo bèi   qiāo shī sōu biàn jiǔì huí cháng