再用奴字韵寄李廷吉

宋代 王之道
霜余菊暗荷叶枯,千头喜见君家奴。 离离丹实照绿叶,不减五松官大夫。 迩来万木冻欲死,东君信到梅花须。 一枝亚竹斜照水,便觉清香无处无。 李君江南我江北,正如员峤邻方壶。 操修迥与世俗异,政事赖有神明扶。 文书甚简民甚喜,老吏往往寒无襦。 项侯秀发西楚后,作诗语带山仙癯。 愿因徐辟见孟子,折简未敢先招呼。 异时鼎社遂酣畅,会使王衍悲黄垆。
shuāng àn   qiān tóu jiàn jūn jiā
dān shí zhào 绿   jiǎn sōng guān dài
ěr lái wàn dòng   dōng jūn xìn dào méi huā
zhī zhú xié zhào shuǐ   biàn 便 jué qīng xiāng chǔ
jūn jiāng nán jiāng běi   zhèng yuán qiáo lín fāng
cāo xiū jiǒng shì   zhèng shì lài yǒu shén míng
wén shū shén jiǎn mín shén   lǎo wǎng wǎng hán
xiàng hóu xiù 西 chǔ hòu   zuò shī dài shān xiān
yuàn yīn jiàn mèng   zhé jiǎn wèi gǎn xiān zhāo hu
shí dǐng shè suì hān chàng   huì shǐ 使 wáng yǎn bēi huáng