再用发字韵谢毅父送茶

宋代 晁补之
开门睹雉不敢发,滞思霾胸须澡雪。 烦君初试一枪旗,救我将隳半轮月。 不应种木便甘棠,清风自是万夫望。 未须乘此蓬莱去,明日论诗齿颊香。
kāi mén zhì gǎn   zhì mái xiōng zǎo xuě  
fán jūn chū shì qiāng   jiù jiāng huī bàn lún yuè  
yīng zhǒng biàn 便 gān táng   qīng fēng shì wàn wàng  
wèi chéng péng lái   míng lùn shī chǐ 齿 jiá xiāng