再续前韵 其一

宋代 徐鹿卿
莺谷声喧雨乍晴,邦人引领望屏星。阳和一气元无际,小为寻花到野亭。
yīng shēng xuān zhà qíng   bāng rén yǐn lǐng wàng píng xīng yáng yuán xiǎo   wèi xún huā dào tíng