再题周处士山居

宋代 吴芾
山锁烟萝自古青,更临绝顶敞帘楹。 前瞻江气连云起,回顾湖光照日明。 坐久已惊毛骨爽,归来犹觉梦魂清。 从今便拟休官去,梦伴幽人度此生。 闲驱小队出城闉,春色三分已二分。 到处有花浑灼炮,望中无木不欣欣。 故池尚想玄晖宅,荒划空悲太白坟。 满目青山谁是主,独输高士卧烟云。
shān suǒ yān luó qīng   gèng lín jué dǐng chǎng lián yíng
qián zhān jiāng lián yún   huí guāng zhào míng
zuò jiǔ jīng máo shuǎng   guī lái yóu jué mèng hún qīng
cóng jīn biàn 便 xiū guān   mèng bàn yōu rén shēng
xián xiǎo duì chū chéng yīn   chūn sān fēn èr fēn
dào chù yǒu huā hún zhuó pào   wàng zhōng xīn xīn
chí shàng xiǎng xuán huī zhái   huāng huà kōng bēi tài bái fén
mǎn qīng shān shuí shì zhǔ   shū gāo shì yān yún