再题幼于浮黛阁

明代 王世贞
黛色浮不尽,为君染琴书。欸乃一声发,千山残照余。 星河挂槛静,岚雾扑窗虚。岂以元龙简,能令求仲疏。
dài jìn   wèi jūn rǎn qín shū ǎi nǎi shēng qiān   shān cán zhào    
xīng guà kǎn jìng   lán chuāng yuán lóng jiǎn néng   lìng qiú zhòng shū