再题冬至雪夜

清代 陈忠平
阴阳相激夜嵯岈,冲破寒云始作花。蓬鬓有痕休著镜,草窗无月自生华。 拣枝倦鸟蜷何处,落叶酸风刺旧痂。感慨万端奚以托,心之一角梦之涯。
yīn yáng xiāng cuó   chōng hán yún shǐ zuò huā péng bìn yǒu hén xiū zhù jìng cǎo   chuāng yuè shēng huá    
jiǎn zhī juàn niǎo quán chǔ   luò suān fēng jiù jiā gǎn kǎi wàn duān tuō xīn   zhī jiǎo mèng zhī