栽桑

宋代 陆文圭
细听遴妇低眉说,年年育暨苦无叶。 山童执筐入市献,一称百钱独未惬。 更兼春雨土窗寒,忍风灵儿头嗫嗫。 买丝织绢轮官外,空借怜机间一月。 阿姑卒岁无繻实,小儿露骭风吹裂。 今时县官清且明,课民务本令必行。 担桑赪肩荷锄去,青青布种环郊城。 明年家养一百箔,巷乡缲车栋花落。 满笼新丝白云香,听赛收官鼓声乐。
tīng lín méi shuō   nián nián  
shān tóng zhí kuāng shì xiàn   chēng bǎi qián wèi qiè  
gēng jiān chūn chuāng hán   rěn fēng líng ér tóu niè niè  
mǎi zhī juàn lún guān wài   kōng jiè lián jiān yuè  
ā suì shí   xiǎo ér gàn fēng chuī liè  
jīn shí xiàn guān qīng qiě míng   mín běn lìng xíng  
dān sāng chēng jiān chú   qīng qīng zhǒng huán jiāo chéng  
míng nián jie yǎng bǎi   xiàng xiāng qiāo chē dòng huā luò  
mǎn lóng xīn bái yún xiāng   tīng sài shōu guān shēng yuè