栽木芙蓉

宋代 王禹偁
忆在长洲县,手植芙蓉花。 春栽秋成树,枝叶青婆娑。 八月寒露下,朵朵开红葩。 轻团蜀江锦,碎剪赤城霞。 香侵宾朋坐,艳拂人吏衙。 凌霜伴松菊,满地如桑麻。 岁寒万木脱,斫笋留根查。 春雷一声动,又长新枝柯。 良因地脉宜,岂在人力多。 今来帝城里,赁宅如蜂窠。 阶前栽数根,换土拥新沙。 浇溉汲御沟,盖覆堆野莎。 经春不出土,入夏方有芽。 穷秋竟憔悴,花小尤不嘉。 地气移物性,自念良可嗟。 还同山野人,强为簪组加。 妨贤将致诮,薄俸未充家。 所以多病身,少年双鬓华。 紫微虽云贵,白发将奈何。 会当求山郡,卧理寻烟萝。 奉亲冀丰足,委身任蹉跎。 终焉太平世,散地恣狂歌。
zài cháng zhōu xiàn   shǒu zhí róng huā  
chūn zāi qiū chéng shù   zhī qīng suō  
yuè hán xià   duǒ duǒ kāi hóng  
qīng tuán shǔ jiāng jǐn   suì jiǎn chì chéng xiá  
xiāng qīn bīn péng zuò   yàn rén  
líng shuāng bàn sōng   mǎn sāng  
suì hán wàn tuō   zhuó sǔn liú gēn chá  
chūn léi shēng dòng   yòu zhǎng xīn zhī  
liáng yīn mài   zài rén duō  
jīn lái chéng   lìn zhái fēng  
jiē qián zāi shù gēn   huàn yōng xīn shā  
jiāo gài gōu   gài duī shā  
jīng chūn chū   xià fāng yǒu  
qióng qiū jìng qiáo cuì   huā xiǎo yóu jiā  
xìng   niàn liáng jiē  
hái tóng shān rén   qiáng wèi zān jiā  
fáng xián jiāng zhì qiào   báo fèng wèi chōng jiā  
suǒ duō bìng shēn   shào nián shuāng bìn huá  
wēi suī yún guì   bái jiāng nài  
huì dāng qiú shān jùn   xún yān luó  
fèng qīn fēng   wěi shēn rèn cuō tuó  
zhōng yān tài píng shì   sàn kuáng