再寄子由

宋代 孔平仲
湓城趋高安,相望若邻屋。思君肠九回,终夕转车毂。 一从江上别,再见腊与伏。岧峣阻跻攀,疲曳愧蹑逐。 此心敢忘德,烱烱如寸烛。念昔见教勤,绸缪均骨肉。 及今无所成,长大惟食粟。读君黄楼赋,溢耳感丝竹。 蹈海始知深,秋水暂自足。斯文道中丧,吊古堪恸哭。 勃兴得公家,万物困陵触。声名载不朽,岂羡卿相禄。 琢雕穷乃工,未剥不为复。嗟予空有心,资性本碌碌。 佳篇屡寄酬,珍赐比金玉。隋珠照十乘,只报一鱼目。 反顾拙丹青,何由希画鹄。黄华强再奏,取笑阳春曲。
pén chéng gāo ān   xiāng wàng ruò lín jūn cháng jiǔ huí zhōng   zhuǎn chē    
cóng jiāng shàng bié   zài jiàn tiáo yáo pān   kuì niè zhú    
xīn gǎn wàng   jiǒng jiǒng cùn zhú niàn jiàn jiào qín chóu   móu jūn ròu    
jīn suǒ chéng   zhǎng wéi shí jūn huáng lóu   ěr gǎn zhú    
dǎo hǎi shǐ zhī shēn   qiū shuǐ zàn wén dào zhōng sàng diào   kān tòng    
xīng gōng jiā   wàn kùn líng chù shēng míng zài xiǔ   xiàn qīng xiàng    
zhuó diāo qióng nǎi gōng   wèi wéi jiē kōng yǒu xīn   xìng běn    
jiā piān chóu   zhēn jīn suí zhū zhào shí chéng zhǐ   bào    
fǎn zhuō dān qīng   yóu huà huáng huá qiáng zài zòu   xiào yáng chūn