再寄

宋代 张耒
宛丘之别今五年,汴上留连才一日。 残生飘泊客东南,忧患侵陵心若失。 先生神貌独宛然,但觉岩岩瘦而实。 有如霜露入秋山,扫除繁蔚峰峦出。 自言近读养生书,颇学仙人饵芝术。 披寻图诀得茯苓,云是松间千岁物。 屑而为食可不饥,功成在久非仓卒。 上侔金石免毒裂,下比草木为强崛。 涓涓漱纳白玉津,链以真元纳之骨。 神仙自是人不知,岂为难求废其术。 我闻公说心独嗟,欲问太虚穷恍惚。 奈何不使被金朱,乃俾枯槁思岩窟。 又观世事不可常,倚伏谁能定于一。 终身轩冕亦何赖,况有朝升而暮黜。 何如端坐养形骸,寿考康宁无夭屈。 乃知岂即非良图,却笑儿曹嗜糠籺。 青衫弟子昔受经,赋分羁穷少伦匹。 自知无命作公卿,颇亦有心穷老佛。 但思饱暖愿即已,妄意功名心实不。 终期策杖从公游,更乞灵丸救衰疾。
wǎn qiū zhī bié jīn nián   biàn shàng liú lián cái  
cán shēng piāo dōng nán   yōu huàn qīn líng xīn ruò shī  
xiān sheng shén mào wǎn rán   dàn jué yán yán shòu ér shí  
yǒu shuāng qiū shān   sǎo chú fán wèi fēng luán chū  
yán jìn yǎng shēng shū   xué xiān rén ěr zhī shù  
xún jué líng   yún shì sōng jiān qiān suì  
xiè ér wèi shí   gōng chéng zài jiǔ fēi cāng  
shàng móu jīn shí miǎn liè   xià cǎo wèi qiáng jué  
juān juān shù bái jīn   liàn zhēn yuán zhī  
shén xiān shì rén zhī   wéi nán qiú fèi shù  
wén gōng shuō xīn jiē   wèn tài qióng huǎng  
nài shǐ 使 bèi jīn zhū   nǎi gǎo yán  
yòu guān shì shì cháng   shuí néng dìng  
zhōng shēn xuān miǎn lài   kuàng yǒu zhāo shēng ér chù  
duān zuò yǎng xíng hái   shòu 寿 kǎo kāng níng yāo  
nǎi zhī fēi liáng   què xiào ér cáo shì kāng  
qīng shān shòu jīng   fēn qióng shǎo lún  
zhī mìng zuò gōng qīng   yǒu xīn qióng lǎo  
dàn bǎo nuǎn yuàn   wàng gōng míng xīn shí  
zhōng zhàng cóng gōng yóu   gèng líng wán jiù shuāi