栽花招泗州叔父

宋代 晁补之
春园移春栽,芽孽粳粒大。 东风日日吹,喷吐不暇裹。 杨梢青犹未,桃萼红尚可。 田蔬美已最,村醑醇亦颇。 少年慕立事,幸得能几个。 艰难合归来,茅屋聊共佐。
chūn yuán chūn zāi   niè jīng
dōng fēng chuī   pēn xiá guǒ
yáng shāo qīng yóu wèi   táo è hóng shàng
tián shū měi zuì   cūn chún
shào nián shì   xìng de néng
jiān nán guī lái   máo liáo gòng zuǒ