再和颖叔志游

宋代 郭祥正
君为五羊仙,我效退之拜。默契如来禅,安用传画绘。 沧海虽云阔,万里有限际。请从造物论,一瞬即破碎。 灵龟胡为乎,钻灼烂腹背。生能发幽冤,神理助奇怪。 晚投古寺食,荤味不如菜。摩挲庭下碑,百岁苍藓晦。 忽逢润经处,房公俨如在。度人要成林,今已播禅话。 忽为杀盗淫,佛敕所告戒。种子积无明,应须法雨洒。 幸陪莲社缘,彼此吸清瀣。噫嗟絷轩冕,憔悴尘垢态。 一朝趋地狱,苦恼孰肯代。莹如摩尼珠,谁使浊水坏。 与公志斯游,浩荡形骸外。
jūn wèi yáng xiān   xiào tuì 退 zhī bài lái chán ān   yòng chuán huà huì    
cāng hǎi suī yún kuò   wàn yǒu xiàn qǐng cóng zào lùn   shùn suì    
líng guī wéi   zuàn zhuó làn bèi shēng néng yōu yuān shén   zhù guài    
wǎn tóu shí   hūn wèi cài tíng xià bēi bǎi   suì cāng xiǎn huì    
féng rùn jīng chù   fáng gōng yǎn zài rén yào chéng lín jīn   chán huà    
wèi shā dào yín   chì suǒ gào jiè zhǒng zi míng yìng      
xìng péi lián shè yuán   qīng xiè jiē zhí xuān miǎn qiáo   cuì chén gòu tài    
zhāo   nǎo shú kěn dài yíng zhū shuí   shǐ zhuó 使 shuǐ huài    
gōng zhì yóu   hào dàng xíng hái wài