再和四首

宋代 吴芾
卜得幽居野性便,山中风月水中天。 新栽翠竹阴虽薄,旧植青松盖已圆。 高致固难追绿野,胜游那复继斜川。 我今已得安心法,早挂衣冠不待年。
bo yōu xìng biàn 便   shān zhòng fēng yuè shuǐ zhōng tiān
xīn zāi cuì zhú yīn suī báo   jiù zhí qīng sōng gài yuán
gāo zhì nán zhuī 绿   shèng yóu xié chuān
jīn ān xīn   zǎo guà guān dài nián