再和十首

宋代 苏辙
涧草岩花日日开,江南秋尽似春回。 旋开还落无人顾,惟有山蜂暖尚来。 江上孤城面面山,居人也自不曾闲。 蜂游蚁聚知何事,日夜长桥南北间。 城郭村墟共水云,槿篱竹屋映柴门。 隐居亦有高人在,岸帻无言倚钓轩。 一官疏散自疑仙,三考应成醉日千。 早病固须闲地著,多忧长被达人怜。 养生尤复要功圆,溜滴南溪石自穿。 近见牢山陈道士,微言约我更三年。 〈牢山陈道士瑛近过此,叩之,竟无所云,约三年当再见。 〉张公诗社见公名,〈公昔与张伯达为唱和之友。 白首山城叹不平。 坐客要闻新乐府,应须湓口琵琶声。 〉高情日与故山期,鸿鹄谁言也倦飞。 且听渔人强哺啜,坐中羁客畏公归。 天为多才故欲禁,府门摧落涨江深。 鼎新翠壁排精铁,涌出飞楼直百金。 楼上青山绕四垂,画桥百步引朱扉。 落成当与公同上,一看长江白练微。 歌舞留宾意自多,华灯数问夜如何。 白头病客无才思,惯卧茅檐长薜萝。
jiàn cǎo yán huā kāi   jiāng nán qiū jǐn shì chūn huí  
xuán kāi hái luò rén   wéi yǒu shān fēng nuǎn shàng lái  
jiāng shàng chéng miàn miàn shān   rén céng xián  
fēng yóu zhī shì   cháng qiáo nán běi jiān  
chéng guō cūn gòng shuǐ yún   jǐn 槿 zhú yìng chái mén  
yǐn yǒu gāo rén zài   àn yán diào xuān  
guān shū sàn xiān   sān kǎo yìng chéng zuì qiān  
zǎo bìng xián zhù   duō yōu zhǎng bèi rén lián  
yǎng shēng yóu yāo gōng yuán   liū nán shí chuān 穿  
jìn jiàn láo shān chén dào shì   wēi yán yuē gèng sān nián  
láo shān chén dào shì yīng jìn guò kòu   zhī jìng   suǒ yún yuē   sān nián dāng zài jiàn    
zhāng gōng shī shè jiàn gōng míng gōng   zhāng wèi chàng zhī yǒu      
bái shǒu shān chéng tàn píng  
zuò yào wén xīn yuè   yìng pén kǒu pa shēng  
gāo qíng shān hóng   鸿 shuí yán juàn fēi    
qiě tīng rén qiáng chuò   zuò zhōng wèi gōng guī  
tiān wèi duō cái jìn   mén cuī luò zhǎng jiāng shēn  
dǐng xīn cuì pái jīng tiě   yǒng chū fēi lóu zhí bǎi jīn  
lóu shàng qīng shān rào chuí   huà qiáo bǎi yǐn zhū fēi  
luò chéng dāng gōng tóng shàng   kàn cháng jiāng bái liàn wēi  
liú bīn duō   huá dēng shù wèn  
bái tóu bìng cái   guàn máo yán zhǎng luó