再和十首

宋代 刘克庄
徒倚溪亭惜坠芳,恨无异域返魂香。 残枝并恐风吹去,插在金瓶置坐傍。
tíng zhuì fāng   hèn fǎn hún xiāng
cán zhī bìng kǒng fēng chuī   chā zài jīn píng zhì zuò bàng