再和世荣二十韵寄薛玄之

元代 耶律楚材
尚记承平日,为学体自强。经书兴我志,功业逼人忙。 蛰窟长思震,葵心本慕阳。蛟龙初得雨,日月近依光。 事主心无隐,遭时策建长。引君当正道,陈事上封章。 亦既尊仁义,胡为失毅刚。箴规尽忠赤,人物敢雌黄。 断似南山定,言令北斗昂。劝君师魏郑,嫉恶法张纲。 青眼蒙高顾,白眉忝最良。谁知天有数,不觉汉亡疆。 人笑段干木,谁师田子方。上苍垂大命,天阙册明王。 殷室君虽灭,仁人道未亡。南州远烟水,北海几星霜。 仁政时将治,明君国寖昌。卿云知有庆,嘉谷又呈祥。 名遂宜思退,机危乃自戕。归欤今好赋,闻道故园荒。
shàng chéng píng   wéi xué qiáng jīng shū xīng zhì gōng   rén máng    
zhé cháng zhèn   kuí xīn běn yáng jiāo lóng chū   yuè jìn guāng    
shì zhǔ xīn yǐn   zāo shí jiàn zhǎng yǐn jūn dāng zhèng dào chén   shì shàng fēng zhāng    
zūn rén   wéi shī gāng zhēn guī jìn zhōng chì rén   gǎn huáng    
duàn shì nán shān dìng   yán lìng běi dǒu áng quàn jūn shī wèi zhèng   è zhāng gāng    
qīng yǎn méng gāo   bái méi tiǎn zuì liáng shéi zhī tiān yǒu shù   jué hàn wáng jiāng    
rén xiào duàn gàn   shuí shī tián fāng shàng cāng chuí mìng tiān   què míng wáng    
yīn shì jūn suī miè   rén rén dào wèi wáng nán zhōu yuǎn yān shuǐ běi   hǎi xīng shuāng    
rén zhèng shí jiāng zhì   míng jūn guó jìn chāng qīng yún zhī yǒu qìng jiā   yòu chéng xiáng    
míng suì tuì 退   wēi nǎi qiāng guī jīn hǎo wén   dào yuán huāng