再和圣俞见答

宋代 欧阳修
两畿相望东与西,书来三日犹为稽。短篇投子譬瓦砾,敢辱报之金袅蹄。 文章至宝被埋没,气象往往干云霓。飞黄伯乐不世出,四顾骧首空长嘶。 嗟哉我岂敢知子,论诗赖子初指迷。 子言古淡有真味,大羹岂须调以齑。怜我区区欲彊学,跛鳖曾不离污泥。 问子初何得臻此,岂能直到无阶梯。如其所得自勤苦,何惮入海求灵犀。 周旋二纪陪唱和,凡翼每并鸾凰栖。有时争胜不量力,何异弱鲁攻彊齐。 念子京师苦憔悴,经年陋巷听朝鸡。儿啼妻噤午未饭,得米宁择秕与稊。 石上紫豪家故有,剡藤莹滑如玻璃。追惟平昔念少壮,零落生死嗟分睽。 一挥累纸恣奔放,骏若驾骆仍骖骊。腹虽枵虚气豪横,犹胜谄笑病夏畦。 名声不朽岂易得,仕宦得路终当跻。年来无物不可爱,花发有酒谁同携。 问我居留亦何事,方春苦旱忧民犁。
liǎng xiāng wàng dōng 西   shū lái sān yóu wèi duǎn piān tóu gǎn   bào zhī jīn niǎo    
wén zhāng zhì bǎo bèi mái   xiàng wǎng wǎng gān yún fēi huáng bu shi chū   xiāng shǒu kōng cháng    
jiē zāi gǎn zhī zi   lùn shī lài chū zhǐ  
zi yán dàn yǒu zhēn wèi   gēng diào lián jiàng xué   biē céng    
wèn zi chū de zhēn   néng zhí dào jiē suǒ de qín   dàn hǎi qiú líng    
zhōu xuán èr péi chàng   fán měi bìng luán huáng yǒu shí zhēng shèng liàng   ruò gōng jiàng    
niàn jīng shī qiáo cuì   jīng nián lòu xiàng tīng cháo ér jìn wèi fàn   níng    
shí shàng háo jiā yǒu   yǎn téng yíng huá zhuī wéi píng niàn shào zhuàng líng   luò shēng jiē fēn kuí    
huī léi zhǐ bēn fàng   jùn ruò jià luò réng cān suī xiāo háo hèng yóu   shèng chǎn xiào bìng xià    
míng shēng xiǔ   shì huàn de zhōng dāng nián lái ài huā   yǒu jiǔ shuí tóng xié    
wèn liú shì   fāng chūn hàn yōu mín