再和三首

宋代 苏辙
穴鼠何须窭数衔,粗官不用苦高谈。 夜倾渌蚁风吹竹,昼拥黄?雪覆庵。 每作微词还自笑,偶渐余润亦成酣。 公诗精绝非伦拟,自古骚人尽在南。 燕窠泥土一春衔,惭愧封侯止立谈。 旧隐尚闻存竹径,归休但要葺茅庵。 钓船梦想沿溪泛,酒盏遥思向日酣。 强欲迟留依幕府,吴公行恐召河南。 天教穷困欲谁衔,生事那须一一谈。 自笑丰年尘满甑,不堪雨后菌生庵。 士师憔悴经三黜,陶令幽忧付一酣。 他日归耕若相忆,尺书频寄北山南。
xué shǔ shù xián   guān yòng gāo tán  
qīng fēng chuī zhú   zhòu yōng huáng   ? xuě ān  
měi zuò wēi hái xiào   ǒu jiàn rùn chéng hān  
gōng shī jīng jué fēi lún   sāo rén jǐn zài nán  
yàn chūn xián   cán kuì fēng hóu zhǐ tán  
jiù yǐn shàng wén cún zhú jìng   guī xiū dàn yào máo ān  
diào chuán mèng xiǎng yán 沿 fàn   jiǔ zhǎn yáo xiàng hān  
qiáng chí liú   gōng xíng kǒng zhào nán  
tiān jiào qióng kùn shuí xián   shēng shì tán  
xiào fēng nián chén mǎn zèng   kān hòu jūn shēng ān  
shì shī qiáo cuì jīng sān chù   táo lìng yōu yōu hān  
guī gēng ruò xiāng   chǐ shū pín běi shān nán