再和散木韵 其一

明代 袁宏道
空阶锐草枯,山影落澄湖。花下舂云母,霜中课橘奴。 移家求水石,舍宅事浮图。一笑掀髯去,孤峰绝顶株。
kōng jiē ruì cǎo   shān yǐng luò chéng huā xià chōng yún shuāng   zhōng    
jiā qiú shuǐ shí   shě zhái shì xiào xiān rán   fēng jué dǐng zhū