再和 其一

宋代 吕南公
浮桁门外树如城,归路迢迢梦易惊。嗟我衰迟从旅食,感君存问有诗情。 牡丹不在儒宫种,杜宇偏当静夜鸣。劳费主公怜苦淡,驼蹄时劝一杯羹。
héng mén wài shù chéng   guī tiáo tiáo mèng jīng jiē shuāi chí cóng shí gǎn   jūn cún wèn yǒu shī qíng    
dan zài gōng zhǒng   piān dāng jìng míng láo fèi zhǔ gōng lián dàn tuó   shí quàn bēi gēng