再和 其一

宋代 王十朋
峥嵘高阁耸云端,万壑千岩坐上看。八百里湖寒鉴莹,二千年国卧龙盘。 金风吹面扫残暑,明月入怀生嫩寒。见说神山正相偶,醉中端欲驾仙鸾。
zhēng róng gāo sǒng yún duān   wàn qiān yán zuò shàng kàn bǎi hán jiàn yíng èr   qiān nián guó lóng pán    
jīn fēng chuī miàn sǎo cán shǔ   míng yuè huái 怀 shēng nèn hán jiàn shuō shén shān zhèng xiāng ǒu zuì   zhōng duān jià xiān luán