再和 其一

宋代 程公许
闻道溪桥涩欲乾,黄昏缟袂不禁寒。爱之不见空搔首,玉立亭亭可得干。
wén dào qiáo qián   huáng hūn gǎo mèi jīn hán ài zhī jiàn kōng sāo shǒu   tíng tíng gàn