再和 其一

宋代 孙觌
乌啼鹊噪晚庭空,并舍相呼入酒中。逐影故惭夸父日,披襟聊快楚王风。 牛衣泣卧悲游子,鸠杖欢迎愧老翁。笑我独醒成底事,一邱之貉古今同。
què zào wǎn tíng kōng   bìng shè xiāng jiǔ zhōng zhú yǐng cán kuā   jīn liáo kuài chǔ wáng fēng
niú bēi yóu   jiū zhàng huān yíng kuì lǎo wēng xiào xǐng chéng shì   qiū zhī jīn tóng