再和 其二

宋代 吕南公
几欲相寻出郭行,念君家雁不能鸣。逢杯得醉常常事,渐老多慈种种情。 荏苒又闻寒食近,牵缠空作暮春惊。祇应已入东风笑,愁思长于万里城。
xiāng xún chū guō xíng   niàn jūn jiā yàn néng míng féng bēi zuì cháng cháng shì jiàn   lǎo duō zhǒng zhǒng qíng    
rěn rǎn yòu wén hán shí jìn   qiān chán kōng zuò chūn jīng yīng dōng fēng xiào chóu   cháng wàn chéng