再和前韵

宋代 程公许
条风吹转斗杓东,护日祥云一段红。 圣主庆成神玺重,老亲喜动寿杯融。 尘沙自染双蓬鬓,岁月难磨两碧瞳。 斗印垂腰吾分耳,早看儿辈策新功。
tiáo fēng chuī zhuǎn dòu sháo dōng   xiáng yún duàn hóng  
shèng zhǔ qìng chéng shén zhòng   lǎo qīn dòng shòu 寿 bēi róng  
chén shā rǎn shuāng péng bìn   suì yuè nán liǎng tóng  
dòu yìn chuí yāo fēn ěr   zǎo kàn ér bèi xīn gōng