再和晦之

南北朝 邹浩
举世欣欣濮上音,丝桐还寄长卿心。知君韶濩思千载,劲节松筠挺几寻。 万籁息时霜剑立,一灯明处夜堂深。他年振铎收遗器,岂愧云和瑟与琴。
shì xīn xīn shàng yīn   tóng hái zhǎng qīng xīn zhī jūn sháo qiān zǎi   jìn jié sōng yún tǐng xún
wàn lài shí shuāng jiàn   dēng míng chù táng shēn nián zhèn duó shōu   kuì yún qín