再和龚帅所寄

宋代 吴芾
闻道公庭白昼閒,更无夜犬吠江关。 一时戾气俱销尽,千载淳风顿使还。 但恐赐环来北阙,不容拄笏看西山。 只今汲直如公少,正赖忠言一犯颜。
wén dào gōng tíng bái zhòu xián   gèng quǎn fèi jiāng guān
shí xiāo jǐn   qiān zǎi chún fēng dùn shǐ 使 hái
dàn kǒng huán lái běi què   róng zhǔ kàn 西 shān
zhī jīn zhí gōng shǎo   zhèng lài zhōng yán fàn yán