再和奉常灵潭寒瀑韵甚有同游之意 其一

宋代 许及之
奉常如僧逃火宅,天与渊泉谁识测。我今亦是閒散人,何日跻攀临峭壁。
fèng cháng sēng táo huǒ zhái   tiān yuān quán shuí shí jīn shì xián sǎn rén   pān lín qiào