再和董令升雪二首

宋代 王之道
欲下閒庭不蹋泥,但惊飞絮与阶齐。 一枝误失禽栖稳,三窟遥应兔迹迷。 填寒涧溪还地厚,壅培山阜觉天低。 寒光照应东窗白,咿喔应先报晓鸡。
xià xián tíng   dàn jīng fēi jiē
zhī shī qín wěn   sān yáo yìng
tián hán jiàn hái hòu   yōng péi shān jué tiān
hán guāng zhào yìng dōng chuāng bái   yīng xiān bào xiǎo