再和董令升雪二首

宋代 王之道
春雪初融作燕泥,梅花零落杏花齐。 遥山扫翠云初敛,芳草铺青路欲迷。 别恨每忧儿辈觉,老怀终为世情低。 新诗价重连城璧,敢比灵犀独骇鸡。
chūn xuě chū róng zuò yàn   méi huā líng luò xìng huā
yáo shān sǎo cuì yún chū liǎn   fāng cǎo qīng
bié hèn měi yōu ér bèi jué   lǎo huái 怀 zhōng wèi shì qíng
xīn shī jià chóng lián chéng   gǎn líng hài