再和答为之

宋代 黄庭坚
林君维闽英,数面成瓜葛。 邻居接杖藜,过饭厌疏粝。 读书饱工夫,论事极精核。 奋身君子场,勇若怒未泄。 穷年栖旅巢,由命非由拙。 王良驱八骏,方驾度九折。 学堂疏雨余,石砌长苔发。 弟子肥如瓠,先生瘦惟骨。 北门一都会,尘埃人卒卒。 高盖如秋荷,势利相奔谒。 惟君尚寂寞,来观草玄笔。 斯文未易陈,正当高阁束。 金马事陆沈,市门逐乾没。 未须相贤愚,聊自嘲迂阔。 忆昨戏赠诗,乃辱报明月。 极知推挽意,我车君欲辖。 屠龙真强言,奔马不及舌。 赐书盈五车,直舍方二墨。 意会便欣然,余事过窗日。 尚恐素餐钱,诸生在城阙。
lín jūn wéi mǐn yīng   shù miàn chéng guā
lín jiē zhàng   guò fàn yàn shū
shū bǎo gōng   lùn shì jīng
fèn shēn jūn zi chǎng   yǒng ruò wèi xiè
qióng nián cháo   yóu mìng fēi yóu zhuō
wáng liáng jùn   fāng jià jiǔ zhé
xué táng shū   shí zhǎng tái
féi   xiān sheng shòu wéi
běi mén dōu huì   chén āi rén
gāo gài qiū   shì xiāng bēn
wéi jūn shàng   lái guān cǎo xuán
wén wèi chén   zhèng dāng gāo shù
jīn shì shěn   shì mén zhú qián méi
wèi xiāng xián   liáo cháo kuò
zuó zèng shī   nǎi bào míng yuè
zhī tuī wǎn   chē jūn xiá
lóng zhēn qiáng yán   bēn shé
shū yíng chē   zhí shè fāng èr
huì biàn 便 xīn rán   shì guò chuāng
shàng kǒng cān qián   zhū shēng zài chéng què