再和次韵

唐代 陆龟蒙
阶下饥禽啄嫩苔,野人方倒病中杯。 寒蔬卖却还沽吃,可有金貂换得来。
jiē xià qín zhuó nèn tái   rén fāng dào bìng zhōng bēi
hán shū mài què hái chī   yǒu jīn diāo huàn de lái