再和

宋代 刘克庄
划骑犊子不施鞯,老退犹堪学力田。 疏大夫金虽已散,蔺相如璧偶然全。 黄河水有曾清日,白发人无再少年。 许大乾坤愁塞满,觅无愁处只樽前。
huà zi shī jiān   lǎo tuì 退 yóu kān xué tián
shū dài jīn suī sàn   lìn xiàng ǒu rán quán
huáng shuǐ yǒu céng qīng   bái rén zài shào nián
qián kūn chóu sāi mǎn   chóu chù zhǐ zūn qián