再和

宋代 刘克庄
陌头侠少行歌呼,方演东晋谈西都。 哇淫奇响荡众志,澜翻辨吻矜群愚。 狙公加之章甫饰,鸠盘谬以脂粉涂。 荒唐夸父走弃杖,恍惚象罔行索珠。 效牵酪肖渥洼马,献宝远致崑崙奴。 岂无苹藻可羞荐,亦有黍稷堪舂揄。 臞翁伤今援古谊,通国争笑翁守株。 孔门高弟浴沂水,尧时童子谣康衢。 扬觯姑欲退观者,鸣鼓本非攻吾徒。 亦如曼倩负逸气,呵斥佞幸惊侏儒。 于时后村茅柴熟,先生滑稽腹如壶。 虽无谢郎玉帖镫,幸有幼安布裙襦。 未妨优场开口笑,亦恐药市逢方矑。 更阑漫与通德语,醉倒聊遣宗武扶。 幽冥茫昧莫致诘,石言神降果有无。 翁云天公施罪福,亦如王者行赏诛。 巫咸可使诅楚否,泰山曾不如放乎。 况今民脂积消铄,洋洋如在宁助虐。 贫妇鲜能具複褌,贵人何必夸重较。 九重深喜农扈丰,五等超加社公爵。 更宜速飞腊前白,仍为潜驱山中駮。 除人大患捍大灾,与民同忧可同乐。 翁之用心极惓惓,余于致福未数数。 因思挥金犹粪土,奚异弃物捐溪壑。 神听聪明靡僭滥,诏书温厚戒椎剥。 重华渔稼茅茨俭,大禹疏凿衣服恶。 谁歌此诗送且迎,共挽浇风还太朴。
tóu xiá shǎo xíng   fāng yǎn dōng jìn tán 西 dōu
yín xiǎng dàng zhòng zhì   lán fān biàn wěn jīn qún
gōng jiā zhī zhāng shì   jiū pán miù zhī fěn
huāng táng kuā zǒu zhàng   huǎng xiàng wǎng xíng suǒ zhū
xiào qiān lào xiào   xiàn bǎo yuǎn zhì kūn lún
píng zǎo xiū jiàn   yǒu shǔ kān chōng
wēng shāng jīn yuán   tōng guó zhēng xiào wēng shǒu zhū
kǒng mén gāo shuǐ   yáo shí tóng yáo kāng
yáng zhì tuì 退 guān zhě   míng běn fēi gōng
màn qiàn   chì nìng xìng jīng zhū
shí hòu cūn máo chái shú   xiān sheng huá
suī xiè láng tiē dèng   xìng yǒu yòu ān qún
wèi fáng yōu chǎng kāi kǒu xiào   kǒng yào shì féng fāng
gēng lán màn tōng   zuì dào liáo qiǎn zōng
yōu míng máng mèi zhì jié   shí yán shén jiàng guǒ yǒu
wēng yún tiān gōng shī zuì   wáng zhě xíng shǎng zhū
xián shǐ 使 chǔ fǒu   tài shān céng fàng
kuàng jīn mín zhī xiāo shuò   yáng yáng zài níng zhù nüè
pín xiān néng kūn   guì rén kuā zhòng jiào
jiǔ zhòng shēn nóng fēng   děng chāo jiā shè gōng jué
gèng fēi qián bái   réng wèi qián shān zhōng
chú rén huàn hàn zāi   mín tóng yōu tóng
wēng zhī yòng xīn quán quán   zhì wèi shuò shuò
yīn huī jīn yóu fèn   juān
shén tīng cōng ming jiàn làn   zhào shū wēn hòu jiè zhuī bāo
zhòng huá jià máo jiǎn   shū záo è
shuí shī sòng qiě yíng   gòng wǎn jiāo fēng hái tài piáo