再和

宋代 欧阳修
佳翫能令百事忘,岂惟闲伴倒余缸。 珍奇来自海千里,皎洁明如璧一双。 日暖朝笼青石砌,春寒夜宿碧纱窗。 蛮烟瘴雾虽生处,何必区区忆陋邦。
jiā wán néng lìng bǎi shì wàng   wéi xián bàn dào gāng
zhēn lái hǎi qiān   jiǎo jié míng shuāng
nuǎn cháo lóng qīng shí   chūn hán 宿 shā chuāng
mán yān zhàng suī shēng chù   lòu bāng