再和

宋代 杨万里
太空无壁不可幄,颠风莫动花肌薄。 一春才有一日晴,帝里游人争出城。 青天如水绿烟灭,晴与海棠成两绝。 坐中宾主诗中仙,开口挥毫俱玉雪。 清泉白石欠此翁,若为插脚鵷鹭丛。 老眼作花花作晕,多惭猿鹤频相问。
tài kōng   diān fēng dòng huā báo  
chūn cái yǒu qíng   yóu rén zhēng chū chéng  
qīng tiān shuǐ 绿 yān miè   qíng hǎi táng chéng liǎng jué  
zuò zhōng bīn zhǔ shī zhōng xiān   kāi kǒu huī háo xuě  
qīng quán bái shí qiàn wēng   ruò wéi chā jiǎo yuān cóng  
lǎo yǎn zuò huā huā zuò yūn   duō cán yuán pín xiāng wèn