再和

宋代 孙觌
二年客尘土,独夜忧悄悄。遇酒一破颜,歌呼醉连晓。 寸心为谁明,伴此孤月皎。枯楠郁峥嵘,老干空自表。 蚁穿万孔萃,蛛挂千丝扰。白鹤逝不来,岂敢更择鸟。
èr nián chén   yōu qiāo qiāo jiǔ yán   zuì lián xiǎo
cùn xīn wèi shuí míng   bàn yuè jiǎo nán zhēng róng   lǎo gàn kōng biǎo
chuān 穿 wàn kǒng cuì   zhū guà qiān rǎo bái shì lái   gǎn gèng niǎo