再和

唐代 朱长文
乡校叨微禄,家林傍旧峰。 散人那适用,逋客拙为容。 良友幸不叶,华轩时肯从。 早秋须命驾,荷叶露华浓。
xiāng xiào dāo wēi   jiā lín bàng jiù fēng
sǎn rén shì yòng   zhuō wéi róng
liáng yǒu xìng   huá xuān shí kěn cóng
zǎo qiū mìng jià   huá nóng