再和

宋代 冯时行
人言不饮酒,神形不相亲。 我云不游山,足挛不可伸。 径须向泉石,抖擞人我尘。 况复山林姿,岂类轩冕人。 出门见四野,便有羲皇淳。 昔游颇有得,已事犹可循。 异时春开阴,晴霁如秋旻。 肴簌粗提携,不必皆奇珍。 客居我贫者,尚能乞诸邻。 相与临小轩,眼界浩无垠。 水绕拖长带,山来趋小臣。 轩前耸朱凤,曾是栖群真。 飘游邈何许,迹可访遗民。 吾徒况健步,人扶必怒嗔。 频行当导引,能除体不仁。 想当闻此约,喜见颜津津。 必不类世俗,咫尺小参辰。 鸟语听妙转,草软藉芳茵。 信宿得苏李,良会如荀陈。 翻思尘土中,旦暮走踆踆。 有如对酸醯,未啜已深颦。 放意宽衰飒,收机入混沦。 尚欲挈妻子,终焉老西岷。 或饮东入海,披发谢冠巾。 况兹一日游,暂令耳目新。 於事竟何补,在已徒自辛。 骑马事干谒,汩汩穷昏晨。 不如且行乐,一笑酬中春。
rén yán yǐn jiǔ   shén xíng xiāng qīn
yún yóu shān   luán shēn
jìng xiàng quán shí   dǒu sǒu rén chén
kuàng shān lín 姿   lèi xuān miǎn rén
chū mén jiàn   biàn 便 yǒu huáng chún
yóu yǒu de   shì yóu xún
shí chūn kāi yīn   qíng qiū mín
yáo xié   jiē zhēn
pín zhě   shàng néng zhū lín
xiāng lín xiǎo xuān   yǎn jiè hào yín
shuǐ rào tuō cháng dài   shān lái xiǎo chén
xuān qián sǒng zhū fèng   céng shì qún zhēn
piāo yóu miǎo   fǎng 访 mín
kuàng jiàn   rén chēn
pín háng dāng dǎo yǐn   néng chú rén
xiǎng dāng wén yuē   jiàn yán jīn jīn
lèi shì   zhǐ chǐ xiǎo shēn chén
niǎo tīng miào zhuǎn   cǎo ruǎn fāng yīn
xìn 宿   liáng huì xún chén
fān chén zhōng   dàn zǒu qūn qūn
yǒu duì suān   wèi chuài shēn pín
fàng kuān shuāi   shōu hùn lún
shàng qiè   zhōng yān lǎo 西 mín
huò yǐn dōng hǎi   xiè guàn jīn
kuàng yóu   zàn lìng ěr xīn
shì jìng   zài xīn
shì gān   qióng hūn chén
qiě xíng   xiào chóu zhōng chūn