再和

宋代 冯时行
煌煌六世学,兀兀门亦专。 耕道宜有秋,而我适旱乾。 疏鬓日月迈,破衣霜雪单。 谁谓四海宽,已觉一饱难。 失计堕簿领,署判手为酸。 皇家挈天纲,昨下如纶言。 冷眼看匠手,雌黄英俊间。 华堂玉尘动,绣帘香鸭残。 为国得一人,可使天下字。 当时呼画师,我愧宁不然。 策勋径投笔,守志甘抱关。 渥洼万里心,束刍老厩闲。 岂无苜蓿盘,可以羞晨餐。 岂无芰荷衣,可以备祁寒。 天地日莽苍,逢辰谅多艰。 世既不吾与,不去良亦顽。 摇摇故山心,长风动旌旃。 君今门下士,良庄满人寰。 与我各相去,何啻一小千。 异时白云邸,仰君分酒钱。 富贵无相忘,勿徒况永叹。
huáng huáng liù shì xué   mén zhuān
gēng dào yǒu qiū   ér shì hàn qián
shū bìn yuè mài   shuāng xuě dān
shuí wèi hǎi kuān   jué bǎo nán
shī duò 簿 lǐng   shǔ pàn shǒu wèi suān
huáng jiā qiè tiān gāng   zuó xià lún yán
lěng yǎn kàn jiàng shǒu   huáng yīng jùn jiān
huá táng chén dòng   xiù lián xiāng cán
wèi guó rén   shǐ 使 tiān xià
dāng shí huà shī   kuì níng rán
xūn jìng tóu   shǒu zhì gān bào guān
wàn xīn   shù chú lǎo jiù xián
xu pán   xiū chén cān
  bèi hán
tiān mǎng cāng   féng chén liàng duō jiān
shì   liáng wán
yáo yáo shān xīn   cháng fēng dòng jīng zhān
jūn jīn mén xià shì   liáng zhuāng mǎn rén huán
xiāng   chì xiǎo qiān
shí bái yún   yǎng jūn fēn jiǔ qián
guì xiāng wàng   kuàng yǒng tàn