再过吴松

宋代 赵师秀
江边无处觅天随,又趁斜阳过渺瀰。 远爱柳林霜后色,一如春至欲黄时。
jiāng biān chǔ tiān suí   yòu chèn xié yáng guò miǎo
yuǎn ài liǔ lín shuāng hòu   chūn zhì huáng shí