再赋荔枝楼

宋代 陆游
只道文书拨不开,未妨高处独徘徊。 山横瓦屋披云出,水自牂牁裂地来。 暝入帘阴吹细雨,凉生楼角转轻雷。 痴顽也拟忘乡国,不奈城头暮角哀。
zhī dào wén shū kāi   wèi fáng gāo chù pái huái
shān héng yún chū   shuǐ zāng liè lái
míng lián yīn chuī   liáng shēng lóu jiǎo zhuǎn qīng léi
chī wán wàng xiāng guó   nài chéng tóu jiǎo āi