再泛吴江

宋代 王禹偁
二年为吏住江滨,重到江头照病身。 满眼碧波输野鸟,一蓑疏雨属渔人。 随船晓月孤轮白,入座晴山数点春。 张翰精灵还笑我,绿袍依旧惹埃尘。
èr nián wèi zhù jiāng bīn   zhòng dào jiāng tóu zhào bìng shēn  
mǎn yǎn shū niǎo   suō shū shǔ rén  
suí chuán xiǎo yuè lún bái   zuò qíng shān shǔ diǎn chūn  
zhāng hàn jīng líng hái xiào   绿 páo jiù āi chén