再答

宋代 韩琦
久抛儒掖禦戎疆,每忆青毡只自伤。马上文章终是俗,胸中戈甲亦非祥。 哇声误入离韶耳,藻衮轻投被毳乡。赖得高贤时借誉,不然幽迹转无光。
jiǔ pāo róng jiāng   měi qīng zhān zhī shāng shàng wén zhāng zhōng shì xiōng   zhōng jiǎ fēi xiáng    
wa shēng sháo ěr   zǎo gǔn qīng tóu bèi cuì xiāng lài de gāo xián shí jiè   rán yōu zhuǎn guāng