再次转庵韵

宋代 许及之
能诗何殊臂使指,得句不愁人背毁。诗何缘瘦道自肥,谁嘲饭颗山前甫。 誓不惊人死不休,言是良工心独苦。骊黄牝牡元不问,智诈勇贪俱可使。 合时端如锥画沙,悟处快于瓴建水。赵诗平澹谢奇古,所以吾侪誇絜矩。 转庵更是可怜人,诗眼既高窥字髓。我生何能补一字,君美非溢私两喜。 更须传抄及同社,定不惊嗟斯是取。骚坛摩垒真几人,安能碌碌数馀子。
néng shī shū shǐ 使 zhǐ   de chóu rén bèi huǐ shī yuán shòu dào féi shuí   cháo fàn shān qián    
shì jīng rén xiū   yán shì liáng gōng xīn huáng pìn yuán wèn zhì   zhà yǒng tān shǐ   使  
shí duān zhuī huà shā   chù kuài líng jiàn shuǐ zhào shī píng dàn xiè suǒ   chái kuā xié    
zhuǎn ān gèng shì lián rén   shī yǎn gāo kuī suǐ shēng néng jūn   měi fēi liǎng    
gèng chuán chāo tóng shè   dìng jīng jiē shì sāo tán lěi zhēn rén ān   néng shù zi