再次韵因索纸笔

宋代 方岳
谁何扣门声啄木,踏雪逢迎寒起粟。 诗筒过我捷於羽,墨滑岂供貂尾续。 云锵孤响落琼璈,顿觉闻韶不知肉。 胆惊强韵娄吐舌,春溢长笺手几缩。 钝根难除捻髭苦,夜凡日荧残几烛。 管城子老免冠谢,久不中书三致祝。 择交正自欠楮生,两穷相值声蔌蔌。 端凝赖有弘农陶。时一浴之云外瀑。 山寒亦闻泓有语,未致两生长不足。 谁其下榻徐孺子,不以寒暄事竿牍。 径须回旋作诗供,纵使长贫颜有穆。 书生得句如得官,无以藉之眉为蹙。 云烟茧纸生踊跃,涕唾犀毫负惭恧。 倘非渠辈称挥洒,未见无虞堪即鹿。 残风剩月幸风分,卷轴今当汗驹犊。 夜窗赓载有余暇,笺注离骚到兰菊。 雪铺玉笺乌丝栏,一一手抄森似束。 毋令千载韩退之,作传讥嘲老而矣。
shuí kòu mén shēng zhuó   xuě féng yíng hán  
shī tǒng guò jié   huá gōng diāo wěi  
yún qiāng xiǎng luò qióng áo   dùn jué wén sháo zhī ròu  
dǎn jīng qiáng yùn lóu shé   chūn cháng jiān shǒu suō  
dùn gēn nán chú niǎn   fán yíng cán zhú  
guǎn chéng lǎo miǎn guān xiè   jiǔ zhōng shū sān zhì zhù  
jiāo zhèng qiàn chǔ shēng   liǎng qióng xiāng zhí shēng  
duān níng lài yǒu hóng nóng táo shí zhī yún wài    
shān hán wén hóng yǒu   wèi zhì liǎng shēng zhǎng  
shuí xià   hán xuān shì gān 竿  
jìng huí xuán zuò shī gōng   zòng shǐ 使 cháng pín yán yǒu  
shū shēng de guān   zhī méi wèi  
yún yān jiǎn zhǐ shēng yǒng yuè   tuò háo cán  
tǎng fēi bèi chēng huī   wèi jiàn kān 鹿  
cán fēng shèng yuè xìng fēng fēn   juàn zhóu jīn dāng hàn  
chuāng gēng zǎi yǒu xiá   jiān zhù sāo dào lán  
xuě jiān lán   shǒu chāo sēn shì shù  
lìng qiān zǎi hán tuì 退 zhī   zuò chuán cháo lǎo ér